Thật quá tội nghiệp cho đàn ông! Có những vấn đề hai phe đi đến thỏa thuận, thậm chí cùng tâm đắc hả hê. Nhưng có những vấn đề bất hòa đời đời, lưu truyền từ kiếp này sang kiếp khác. Một trong những vấn đề này là tìm ra ai nói nhiều hơn ai. Nếu tin lời đàn ông thì đàn bà chắc chắn phải nói nhiều hơn họ. Đã có không biết bao nhiêu truyền thuyết, giai thoại, chuyện tiếu lâm nói nhiều của đàn bà. Những từ ngữ như: "ngồi lê đôi mách", "chị tám", "buôn dưa lê"... hầu như chỉ dành cho phái nữ. Đàn ông còn khôn khéo đi xa hơn. Bằng nhiều thủ đoạn tinh vi kết hợp cùng các bộ môn nghệ thuật, họ đã xây dựng nên một bức tranh cuộc sống hoàn chỉnh. Trong bức tranh ấy, nhân vật nữ luôn luôn nói, còn nhân vật nam luôn luôn phải làm hoặc phải chịu đựng. Đáng thương thay cho những người đàn ông. Bất công thay cho những người đàn ông. Và cũng thật khốn khổ thay cho những người đàn ông. Ghê gớm hơn nữa, chẳng những quả quyết rằng đàn bà nói nhiều, đàn ông còn khẳng định đàn bà nói dại và nói lung tung. Theo họ, lời đàn bà không đáng tin. Đàn bà nói mà không suy nghĩ, hay ít ra suy nghĩ chẳng cẩn thận khi phát ngôn. Tổng kết, đàn ông trên thế giới, dù nghèo hay giàu, dù da trắng hay da đen, dù gầy gò hay to béo đều khẳng định và rêu rao rằng mình là nạn nhân trong ngôn ngữ của đàn bà. Kinh khủng hơn, sau khi làm cả thế giới tin chắc phụ nữ phát ngôn nhiều hơn mình, các đấng nam nhi còn khẳng định rằng chẳng còn cách gì thay đổi điều ấy. Nói nhiều không những là đặc điểm mà còn trở thành bản chất của phụ nữ. Đã lấy vợ là phải lấy kẻ nói nhiều, còn không lấy thì thôi, đừng có hy vọng gì nữa. Nghe mà đau xót làm sao! Nghe mà thương cảm làm sao! Hàng triệu triệu đàn ông hiền lành, cần cù ở khắp mọi nơi trên trái đất đang ban ngày gò lưng nơi công sở, ban đêm gò tai nghe vợ cằn nhằn. Vậy thử hỏi làm sao cánh đàn ông không tăng huyết áp, không đau tim, không tiểu đường? Hỏi làm sao họ không rủ nhau tụ tập, nhậu nhẹt để quên buồn? Chứ về nhà làm chi cho sư tử Hà Đông nhai ngấu nghiến? Tội quá ha! Nhưng các bạn đừng vội tin. Nếu tin, nghĩa là các bạn đang bị mê hoặc, bị những luận điệu có tính vu cáo một cách trắng trợn và tinh vi của đàn ông lừa gạt mình. Bởi chắc chắn đàn ông phải nói nhiều hơn phụ nữ. Phần lớn các tuyên bố trên đời này đều từ đàn ông mà ra cả. Phần lớn trên các diễn đàn cũng chỉ thấy đàn ông cãi nhau. Trong phần lớn các hội nghị cũng thấy đàn ông tranh luận. Nói bằng mồm thôi chưa đủ, đàn ông còn nói bằng tranh vẽ, bằng chữ viết và bằng ngôn ngữ cơ thể. Nói trong nhà, nói ở công ty chưa đủ, đàn ông còn nói trên báo chí, nói khi nằm trên giường bệnh và nói cả khi say rượu. Viện Hàn lâm Thụy Điển, sau khi nghiên cứu về vấn đề nói của con người để quyết định trao giải Nobel cho phái nào, đã rút ra kết luận: Đàn ông chẳng những nói nhiều mà còn nói sai và nói bừa hơn đàn bà. Còn riêng khoản nói bậy thì chắc chắn là đàn ông hơn hẳn. Ngay cả về cách nói, đàn ông cũng tệ hơn. Trong khi phụ nữ phần lớn nói dịu dàng, nói thỏ thẻ, nói âu yếm thì đàn ông luôn nói quát lên, nói gào lên, nói hét lên. Nếu đàn bà chỉ thỉnh thoảng nói chì chiết thì đàn ông luôn nói trợn mắt, nói đỏ mặt tía tai, nói để ai cũng ngoái lại nhìn. Hơn hẳn về tần suất, về âm lượng, về độ khàn hay độ gàn, đàn ông còn nói nhiều lĩnh vực hơn, nói kỹ hơn, nói sâu hơn hoặc nói khó hiểu hơn. Các khả năng vừa ăn vừa nói, vừa chạy vừa nói hoặc vừa thở vừa nói của đàn ông cũng vượt trội. Với tất cả những sai phạm đó, đàn ông chắc chắn cần bị kết tội nói nhiều hơn phụ nữ cả trăm lần. Nhưng may thay đã rất khôn ngoan mà giành chiến thắng trong cuộc đấu tranh nói: Đấy là đàn ông đã nói cho thiên hạ tin rằng mình nói ít. Đàn ông thật là những kẻ khôn ngoan Đàn ông thật sự dùng nói làm vũ khí. Đàn bà cũng thế, nhưng họ chỉ biến nói thành vũ khí tự vệ mà thôi. Kể ra tất cả các tội như vậy, nêu ra khá nhiều bằng chứng như vậy, chắc đọc tới đây, các bạn sẽ bàng hoàng và tự hỏi: Tại sao trong một quãng thời gian dài như thế, dài cho tới tận bây giờ, đàn ông vẫn mang tiếng nói ít hơn đàn bà? Có lẽ đấy là sự trớ trêu vĩ đại nhất của cuộc sống. Đàn ông đã biến khuyết điểm của mình không những thành ưu điểm, mà còn thành vũ khí để tấn công và tự vệ. Nhưng nếu bình tĩnh mà xét, tại sao đàn bà thua (mặc dù thua oan)? Đơn giản vì đàn bà mắc một sai lầm lớn về tâm lý: Đó là nói dài về những chuyện không cần nói dài và nói ngắn về những thứ đáng ra không được nói ngắn. Đàn bà, chẳng hiểu do bản tính hay do nhút nhát, rất ngại phát biểu trước đám đông, trước những diễn đàn quan trọng. Thế nhưng, họ lại thích trình bày trong những hoàn cảnh nhỏ bé, thích "nói kỹ" về những việc linh tinh. Chính điều ấy đã phản lại họ. Và đàn ông, với sự nhanh trí bẩm sinh, đã khôn khéo lợi dụng cơ hội một cách triệt để! (Theo Phong Cách) |